MÔ HÌNH NÔNG NGHIỆP LIÊN KẾT TỪ SẢN XUẤT ĐẾN TIÊU THỤ

Hiện nay, trên cả nước có khoảng vài ngàn doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực sản xuất nông nghiệp. Các doanh nghiệp này hoạt động chủ yếu về phần kinh doanh, cung cấp dịch vụ, vật tư cho sản xuất nông nghiệp và làm trung gian tiêu thụ sản phẩm đầu ra cho người nông dân. Bên cạnh những doanh nghiệp dịch vụ nông nghiệp, mô hình nông nghiệp liên kết từ sản xuất đến tiêu thụ đang được nhiều doanh nghiệp triển khai và thu được hiệu quả cao. Theo đó, những doanh nghiệp sẽ liên kết với các hộ nông dân, trang trại từ sản xuất nông sản đến thu mua và tiêu thụ những nông sản mà người nông dân làm ra, từ đó đem lại giá trị cho nông sản và mang lại hiệu quả cao cho cả doanh nghiệp và người nông dân.

 Những tồn tại cần giải quyết để hình thành mô hình nông nghiệp liên kết

Về người sản xuất:

Ở đây là các hộ nông dân, các trang trại. Vấn đề chủ yếu là tính nhỏ lẻ của canh tác, phân tác và chưa tuân thủ đúng quy trình sản xuất, chưa tạo ra được sản phẩm an toàn – chất lượng đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng. Người nông dân chưa chú ý tới việc liên kết sản xuất mà cứ mạnh ai nấy làm, thấy lợi nhiều là làm theo nên chưa tọa ra được vùng sản xuất tập trung với sản lượng lớn và chất lượng ổn định.

Việc người sản xuất cứ chạy theo lợi ích trước mắt, phá vỡ các liên kết ổn định dẫn đến tình trạng “Được mùa mất giá, được giá mất mùa”, hiệu quả kinh tế không cao, không tạo được sự bền vững trong canh tác nông nghiệp.

Về phần doanh nghiệp:

Các doanh nghiệp thường chỉ ký hợp đồng bao tiêu với các trang trại lớn có vùng sản xuất tập trung, sản lượng và chất lượng ổn định. Bên cạnh đó, tình trạng người nông dân phá vỡ liên kết khi nông sản được giá, bán cho thương lái khác làm cho việc liên kết giữa doanh nghiệp và các hộ canh tác nhỏ càng khó khăn hơn. 

Ngoài những tồn tại trên còn một điểm nên làm rõ: Đầu tư vào nông nghiệp cho hiệu quả không cao bằng các lĩnh vực khác, tính rủi ro cao, bên cạnh đó chính sách hỗ trọ cho các doanh nghiệp trong lĩnh vực nông nghiệp còn chưa rõ ràng nên phần lớn các doanh nghiệp trong nước không mặn mà với ngành nông nghiệp.

Tính chất mua bán trong nông nghiệp Việt: 

Vì tính chất mua bán trong nền nông nghiệp nước ta phần lớn là thỏa thuận, thuận mua vừa bán nên việc hình thành những liên kết bền vững giữa doanh nghiệp và hộ sản xuất còn rất khó khăn và không bền vững. Tình trạng tiêu thụ nông sản còn qua nhiều khâu trung gian nên giá bán thực tế cao hơn nhiều với giá trị người nông nhận được.

Các kênh phân phối, bán lẻ nông sản:

Tình trạng trộn sản phẩm không rõ nguồn gốc để cung cấp cho người tiêu dùng vẫn còn xảy ra thường xuyên ở nước ta, làm giảm uy tín – thương hiệu của nông sản, mất lòng tin của người tiêu dùng để, Bên cạnh đó việc cung cấp thông tin hai chiều giữa người sản xuất và người tiêu dùng còn hạn chế, không thỏa mãn nhu cầu của người tiêu dùng, từ đó người Việt không còn mặn mà với nông sản nước nhà.

Về phía người tiêu dùng:

Vì thiếu thông tin với người sản xuất nên người tiêu dùng không quá tin vào chất lượng của nông sản. Việc thiếu các thông tin về nhận biết các thương hiệu, sản phẩm chất lượng, cơ sở uy tín và tính thích đồ rẻ nên người tiêu dùng có thể mua phải những sản phẩm kém chất lượng ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân và cả uy tín của người sản xuất.

Giải quyết những tồn tại để tiến đến mô hình nông nghiệp liên kết từ sản xuất đến tiêu thụ

  • Doanh nghiệp có vai trò quan trọng trong việc định hướng thị trường và tính bền vững của mô hình nông nghiệp liên kết.
  • Đánh giá các tồn tại trong chuỗi liên kết, xác định rõ các rủi ro và rõ ràng trong việc chia sẻ lợi nhuận là các yếu tố then chốt cần giải quyết để mô hình được bền vững.
  • Doanh nghiệp, cơ quan nhà nước và người sản xuất cần phải ngồi lại với nhau để trao đổi, tháo gỡ các nút thắt đang cản trở sự phát triển của mô hình nông nghiệp liên kết mà vai trò trung tâm là các doanh nghiệp nông nghiệp.

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*